Vip ở quán bar

KQXS – Một tay chơi phát biểu: “Đi bar mà không có thẻ VIP chưa phải là dân chơi thứ thiệt” (?!). Có trong tay tấm thẻ VIP ở quán bar đang là “mốt” để một số bạn trẻ chứng tỏ mình là dân sành điệu chốn ăn chơi.

Các quán bar ở Sài Gòn, có lẽ chỉ có hệ thống bar của N01 là sử dụng thẻ VIP dành riêng cho những khách lui tới thường xuyên, mỗi tấm thẻ chỉ có giá trị một năm, theo đó khách sẽ được giảm 20% trên tổng số hóa đơn cho mỗi lần thanh toán. Mà đã là khách VIP tất nhiên sẽ được các nhân viên trong bar chạy lăng xăng tới lui bắt tay, hỏi chuyện, đám em gái phục vụ thì bu đầy bàn, lắc lư, cọ xát các kiểu, đủ làm cho khách VIP nổi bật hẳn giữa chốn rất cần phải hơn thua.

Đi xin thẻ VIP

Muốn có được thẻ VIP, trước hết phải chứng tỏ mình là dân chơi, cách thể hiện duy nhất là những loại rượu càng mắc càng tốt được “o-đờ” lên bàn. Liên tiếp càng nhiều ngày càng tốt, chứ vào bar uống bia không thôi mà đòi mong có thẻ VIP thì chỉ là… mơ.

Quán bar đầu tiên tôi chọn đến nằm trên đường Nguyễn Văn Trỗi (Q.Phú Nhuận, TP Hồ Chí Minh), mất 3 đêm liên tiếp “ăn dầm, uống dề” 3 chai rượu để quen được vài em P.R (gọi sang trọng là nhân viên giao tế khách hàng, nhưng thực chất là em út đẩy đưa nói chuyện với khách là chính) hỏi chuyện vụ cái thẻ VIP. Qua đó tôi hiểu được quy trình cấp thẻ như sau: P.R sẽ chọn trong đám khách coi ai là người có tiềm năng… ham nhậu, thường xuyên xuất hiện ở bar càng nhiều càng tốt, kế đến P.R sẽ tiếp cận người đó, rồi đưa cho họ tờ khai gồm tên tuổi, nghề nghiệp, chức vụ, để xin cấp thẻ. Đến ngày thứ 4, tôi gặp P.R đề cập thẳng vấn đề muốn xin cấp cho mình một cái thẻ VIP. Yêu cầu của tôi được đáp ứng, P.R đưa ra một tờ khai, ở phần nghề nghiệp tôi điền vào hai chữ “sinh viên” to tướng. Tưởng sẽ có thẻ trong vài ngày, ai dè chờ mãi, hơn cả tháng trời mà chẳng thấy tăm hơi cái thẻ đâu, cứ lâu lâu lại nhận được cú điện thoại của em L. làm P.R gọi đến uống chai rượu gọi là để ủng hộ em út. Hỏi đến cái thẻ VIP thì lúc nào cũng nhận được câu trả lời: Sắp có, sắp có…

Đem chuyện này nói cho hai tay chơi khác đã có thẻ VIP ở Bar T. (Q.Phú Nhuận) để học hỏi kinh nghiệm. Hóa ra mới biết nếu muốn được xét vào diện ưu tiên cấp thẻ VIP, phải là dân kinh doanh, có chức vụ càng to thì càng tốt, chứ mang cái tiếng sinh viên thì có nước thua, vì sinh viên thì lấy tiền đâu ra mà nhậu hoài! Lần này tôi đóng bộ bảnh bao trong vai một phó giám đốc công ty TNHH với tấm các-vi-sít mượn, cộng thêm hai tay chơi kia to giọng hót thêm vào chút việc làm ăn tiền tỉ, nghe ra vẻ tôi là một tay làm ăn khấm khá, lắm tiền nhiều của. Chức phó giám đốc ảo quả hiệu nghiệm, chỉ ngay ngày đầu tiên đến bar, chúng tôi lịnh thẳng 3 chai Hennessy chễm chệ trên bàn, nhờ vậy tôi được săn đón khá tận tình, chu đáo. Ngày thứ hai cũng thêm 3 chai Hennessy nữa, tôi bỗng trở thành khách như đã quen từ lâu lắm rồi. Chưa kịp đề cập chuyện xin VIP cạc thì quản lý mang đến cho một tờ khai làm thẻ VIP. Chỉ sau một tuần với thêm hai lần nữa vào bar, tôi đã có trong tay cái VIP cạc mà nhiều dân đi bar khác thèm có.

Tưởng được hóa ra…

Không phải tự nhiên khách được cấp thẻ VIP để được hưởng khoản giảm giá 20% của các quán bar, bởi để có được tấm thẻ trong tay, chủ sở hữu cũng phải thể hiện mình bằng cách vung tiền chi cho những trận say lên say xuống bằng rượu mạnh. Như chuyến xin thẻ VIP ở Bar 261, tính trong suốt tháng đeo bám với khoảng hơn chục lần uống rượu, mà mỗi lần vào chỉ dám kêu Tequila hoặc Jim Beam với giá 600 nghìn đồng cũng đã ngốn hết 6 triệu bạc. Còn bên bar T., 4 lần vào với 12 chai Hennessy (mua 2 tặng 1), vị chi hết gần 9 triệu. Rượu bán bên ngoài chẳng hạn như Jim Beam, Absolute khoảng 200 ngàn đồng một chai, vào bar thành 600 ngàn, bởi vậy có giảm đi 20% tính ra vẫn chẳng thấm vào đâu. Đó là chưa kể nhiều bar cò con nho nhỏ ở Gò Vấp cứ 10 chai thì hết 9 chai rượu giả hoặc pha thêm chuối hột, gặp đúng dân sành thứ thiệt mấy em mới ỏn ẻn: “Anh là khỏi lo, có em lựa rượu xịn riêng cho anh !”.

Chuyện lấy thẻ VIP của tôi tính ra giá vẫn còn quá rẻ so với K. Tổng giá tiền K. tính tôi nghe để có được 2 thẻ VIP của 261 và T. mất hơn 20 triệu. Hai tay chơi có thẻ VIP đi cùng tôi trong T. nói mỗi người cũng tốn hơn chục chai mới có được cái thẻ giảm giá con con ấy. Tính ra bỏ tiền để gia nhập vào đội ngũ VIP trong bar cũng không rẻ tí nào. Hôm quản lý đưa thẻ cho tôi, trong tay còn cả một xấp thẻ khác – tức cũng có rất nhiều người đã từng phải chi cho bar một số tiền không nhỏ để trở thành VIP quán bar.

Nếu lâu lâu không thấy VIP ghé chơi, các em nhân viên xinh đẹp phải có nhiệm vụ nhắc nhở, gọi điện tới ông khách VIP của mình với những câu nói đầy ngọt ngào: “Anh ơi, sao lâu không ghé em, nhớ anh wá à! Tối ghé em chơi nha?…”. Nhiều VIP tưởng em nó mê mình thiệt đồng ý đặt bàn cái rụp, vậy là xong, em gái kia lại tiếp tục giở danh sách phone cho các VIP khác cũng với những lời có cánh tương tự. Em nào kêu được nhiều khách thì được hưởng phần trăm trên hóa đơn của mỗi bàn khách đặt. Có cái thẻ VIP, khi vào bar được giảm giá, được nhiều người chào hỏi, có dịp khoe khoang với mọi người, lấy lòng các em gái phục vụ. Khách VIP lâu lâu còn được quản lý đến mời chai bia, ly rượu, dĩa mồi… Năm hết Tết đến thì được gọi đến tặng cho gói quà có vài hộp bánh mứt với chai Hennessy nhỏ, vậy tự cho mình là sướng, là “VIP” lắm rồi. Đến những dịp khuyến mãi, bốc thăm trúng thưởng, khách VIP được chú ý nhiều hơn, vì đến uống nhiều thì càng có nhiều phiếu xổ số may mắn. Gần đây, bar X thường mở các đợt xổ số, cứ mỗi lần xổ giải đặc biệt, người nhận giải (thường là khách VIP) sẽ được M.C gà vài câu đại loại: Lần trước người trúng giải đặc biệt khui hẳn một chai Hen 3 lít mời mọi người trong bar, còn anh hôm nay thì sao ạ?… Cứ tính một chai 3 lít ngốn hết 5,5 triệu, giải trúng là xe máy chừng 11 triệu, chưa kể hàng chục phiếu xổ số trên bàn (1 chai Hen được 1 phiếu), tính ra khách VIP vẫn là người chịu thiệt.

Dân chơi phải đổ bao tiền của, chưa kể việc tự hại sức mình theo những ly rượu, những cuộc chơi mãi đến nửa đêm, chỉ để đổi lấy một tấm thẻ VIP cạc con con, chứng tỏ mình là dân sành điệu, liệu có đáng không?

Kqxs24h.com.vn (theo TNO)